Sign up

Vầng trăng Suối Kiết

namhung 15 November, 2011 22:59 Thơ - Văn Nam Hưng Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

(Blog Sông không bờ xin giới thiệu bài thơ của La Văn Tuân nhân chuyến về thăm Suối Kiết vừa qua)

Trong muôn ngàn nỗi nhớ

Miền em thật đậm sâu

Bồng bềnh trong tâm thức

Bình minh lên nhiệm màu

 

Anh về bên Suối Kiết

Chim hót chào nắng lên

Sương non vời đầu dốc

Đồi cao su tiểu điền

 

Em khơi dòng nhựa trắng

Chảy tràn bao giấc mơ

Bao dặm trường gian khó

Như khuất nẻo xa mờ

 

Chia tay em Suối Kiết

Còn lại một vầng trăng

Bao ân tình gửi lại

Với gió núi mây ngàn.

 

LA VĂN TUÂN


TÁNH LINH VÀ NHỮNG CUỘC HỘI NGỘ

namhung 10 November, 2011 23:43 Góc bạn bè Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

 Cuộc hội ngộ sau hai mươi năm đã làm thức dậy bao kỷ niệm trong tôi, Tánh Linh đón đoàn văn nghệ sĩ Bình Thuận không phải bằng những nghi thức hành chính lễ mễ như buổi đầu gặp gỡ mà chính bằng tình cảm của những người thân lâu ngày gặp lại. Không chút khách sáo, chúng tôi “kéo” ngay cả đoàn vào câu chuyện “Tánh Linh hôm nay” như tiếp nối câu chuyện hôm qua, cả khách lẫn chủ như muốn nối lại câu chuyện dang dở của hai mươi năm về trước. Đấy - Tánh Linh ngày ấy là “Tánh Linh áo đỏ bụi đường chiều” với con đường đau khổ nắng bụi mưa bùn thì nay đã phẳng phiu trải nhựa; Ngày ấy hai bên đường ĐT 720 từ căn cứ 6 vào huyện là loang lỗ rừng chồi thì nay đã là những cánh rừng cao su ngút ngàn; Tánh Linh ngày ấy là hai mùa mưa nắng, làm ruộng trông vào nước trời mỗi năm một mùa bấp bênh thì nay đã là những cánh đồng lúa chất lượng cao với kênh mương đầy ắp nước; Tánh Linh ngày ấy tù mù ánh đèn dầu thì nay đã rực sáng đèn đường… Biết bao nhiêu đổi thay ở một vùng đất mới nhưng những con người thì vẫn thế, chỉ có tình cảm là dày thêm, sâu nặng thêm theo năm tháng.

Nhạc sĩ Huy Sô bồi hồi nhớ lại ngày ấy, tối đến tiếng chim đa đa cứ gù mãi điệp khúc “dắt bà xã tà tà” đã giúp ông viết nên giai điệu bài hát về một vùng đất. Nhà văn Lê Nguyên Ngữ cứ đòi tìm lại cái quán nghèo vùng kinh tế mới năm xưa, nơi mà anh ngẫu hứng sáng tác những câu thơ để đời “uống lên ly rượu mưa hiện tạt/ một nửa men chiều một nửa thu”… nhưng tất cả giờ đã xa, tôi biết tìm đâu cho anh cái quán ngheo liêu xiêu vách lá như anh đã tả “quán chiều, bếp lửa, khói trung du…”, đành vậy. Tánh Linh bây giờ đã khác xưa, âu cũng là quy luật của sự phát triển nhưng những con người Tánh Linh thì vẫn thế, vẫn dung dị, bình lặng mà ân tình, mến khách. Nhà thơ trẻ La Văn Tuân đến với chúng tôi từ những ngày trong bút nhóm Mây Ngàn, đọc thơ cho nhau nghe suốt đêm mà vẫn không chán, nay trở lại cứ băn khoăn mãi, vùng đất này thật đặc biệt, gần gũi, thân thiết quá đỗi thành thử cũng chẳng biết viết gì thêm nữa…

Một thành viên trong đoàn đã tâm sự với tôi rằng về lại Tánh Linh trong ấm áp nghĩa tình, mừng cho Tánh Linh đã thay da đổi thịt với dáng vẻ của một phố núi đã định hình, nhưng một câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu mà chưa kịp nghĩ ra: Điều gì đã làm nên một diện mạo của Tánh Linh hôm nay, điều gì đã làm mình gắn bó với Tánh Linh đến vậy. Phải chăng trong cái khó, cái khổ tất cả đã chung lòng xây dựng nên và cái tình cũng từ ấy mà nảy nở, mà gắn kết với nhau.

Chuyến đi thực tế ba ngày của đoàn văn nghệ sĩ và Chi hội nhà báo của Tạp chí Văn nghệ Bình Thuận tuy cũ mà mới. Cũ là hai mươi năm về trước Hội Văn nghệ cũng đã từng có những chuyến đi như thế và mới là tạp chí sẽ ra số đầu với khổ in mới, với nhân sự mới. Chuyến đi này - theo như các anh nói - đó là về lại vùng đất nhiều ân tình và nặng nợ với văn chương này để tìm lại “chất men” cho những sáng tác mới. Ai biết được chất men xúc tác kỳ diệu ấy lấy từ đâu ra để mà ủ nên tác phẩm làm say lòng người, thôi thì cứ đến đâu thì đến vậy…

Tôi nhớ mãi cuộc rượu mới đây ở góc phố Lạc Tánh với nhà văn Lê Nguyên Ngữ, anh Đỗ Kim Ngư, anh Hữu Cán và mấy bạn thơ ở Tánh Linh, Đức Linh. Mặc cho mọi người nài ép mà nào tác giả của Quán chiều phố huyện có nhớ nổi một câu thơ mình. Mãi gần tới tàn cuộc, khi đã chếnh choáng hơi men anh Tám (chúng tôi vẫn quen gọi Lê Nguyên Ngữ với cái tên thân mật như thế) mới cất tiếng không hẳn ngâm mà cũng không phải đọc: “Quán chiều phố huyện sao thương thế/ một chút mưa bay, một chút buồn”. Anh bạn ngồi bên nhắc khẽ “buổi chiều phố huyện” chứ, anh chống chế “ừ, thì lâu quá rồi mờ” rồi ngâm nga tiếp: Ấy bởi đời mình men rượu đắng/ Nên thương trăm họ, thích phiêu bồng/ Đời ta bến bãi, em hàng quán/ Thiên hạ là nhà có biết không? 

Tôi thích cái giọng hào sảng của thơ anh, chất phiêu lãng của người nghệ sĩ như dồn cả vào đây, vào chính cuộc rượu này chứ không hẳn là những câu thơ như thoát tục ấy. Dưới hiên của một tòa nhà hai tầng nơi góc phố, chủ quán cóc dựng lên mấy chiếc dù vừa đủ che mấy chiếc bàn con, tôi ủ ly rượu trong tay co ro tránh làn mưa tạt, thấy sao giống cảnh buổi chiều nào của hai mươi năm trước nên đề nghị anh Tám “gắng” làm cho được Quán chiều phố huyện II. Anh cười mà rằng đừng trêu anh nữa, duyên thơ đến rất tình cờ, không hẹn mà được. Quả vậy, thơ cũng giống như cuộc đời này, có mấy ai sắp đặt được đâu.

Mấy ngày sau đó, chúng tôi đã cùng nhau đi Suối Kiết thăm dự án trồng rừng; đi Gia An thăm cơ sở sản xuất gạch ngói theo công nghệ mới… Đi thực tế ấy nhưng thú thật tôi chẳng biết bắt đầu từ đâu để viết, phải chăng mình quá thân thuộc với mãnh đất này nên không có khả năng khám phá nổi cái mới. Những người mà tôi đưa đoàn gặp gỡ ấy là anh công nhân cạo mủ cao su ở Bình Dương qua đây lập nghiệp, chị công nhân làm gạch quê tận Bắc Giang, hay những chàng trai trẻ là thợ đốt lò kỳ cựu từ Quảng Ngãi vào, và cũng có cả những anh Hai Sài Gòn về Tánh Linh đầu tư làm chủ các dự án sản xuất ở đây… Những con người từ nhiều vùng miền khác nhau trên đất nước này tụ hợp về đây gầy dựng cuộc sống, và chính trong cuộc mưu sinh nhọc nhằn ấy họ vô tình mang về đây những nét văn hóa, những mỹ tục quê mình hợp lại thành bức tranh văn hóa đa sắc màu cho Tánh Linh hôm nay. Tôi tự hào mình là người Tánh Linh trong cái tổng thể ấy, bởi từ hơn tám mươi năm trước, chẳng biết cơ duyên nào, ông nội tôi từ làng Dâu Cá, phủ Hòa Đa (Bắc Bình ngày nay) lại vào tận Tánh Linh lập nghiệp để rồi sinh ba tôi trên mãnh đất này, đến tôi đã là thế hệ thứ ba. Thế nên, những gì ở Tánh Linh đều quá đổi thân thuộc với tôi.

Là người địa phương nên tôi nghiễm nhiên thành hướng dẫn viên của đoàn, đi đến đâu cũng gặp lại anh em, bạn bè thân thiết. Về Nghị Đức gặp Dương Đinh - người bạn học cũ nay là hiệu trưởng của một trường Trung học cơ sở, đây cũng là trường điểm của huyện với nhiều thành tích trong phong trào thi đua hai tốt. Lúc tôi giới thiệu “đây là thầy Dương Đinh…” anh mím môi ghìm lại, để rồi cuối buổi gặp lại nhau bật ra những tràng cười sảng khoái, lại “mày mày tao tao” và cụng ly chan chát để nhắc lại kỷ niệm của gần ba mươi năm trước, cái thời “vừa học, vừa làm” đầy nhọc nhằn ấy !

Về Suối Kiết gặp Phạm Hương - Bí thư Đảng ủy xã. Ra bắt tay đón đoàn đồng chí Bí thư cười niềm nở và ý tứ bấm nhỏ với tôi, cứ y như cái thời tụi mình làm ở đài ấy nhỉ ! Tôi cười theo và một trời kỷ niệm chợt ùa về. Cái thời ấy chúng tôi là đồng nghiệp cùng cơ quan Đài Truyền thanh huyện, tôi làm kỹ thuật, Hương làm biên tập. Chúng tôi còn nhớ như in, khi đoàn về năm 1991 tối tối anh em chúng tôi lại ngồi quây quần hóng chuyện văn chương. Chú Huy Sô, chú Bảy Trà từ nhà khách Ủy ban qua đài chơi, hay đọc thơ và kể cho nghe đủ thứ chuyện về những ngày ông tham gia chiến đấu ở Tánh Linh.

Ngày ở Suối Kiết là một ngày mênh mang trong rừng sâu, từ rừng cao su sang rừng tre, rừng tầm vông và đến chiều thì tạt về rừng lá. Tiếc là không còn thời gian để tìm hiểu thêm về rừng lá buông và tôi cũng không có dịp giới thiệu cho mọi người biết thêm về lá buông và những giá trị kinh tế của nó. Hiện Tánh Linh là một trong số rất ít nơi trên cả nước còn giữ được rừng lá, tuy vậy do sức ép từ nhiều phía, cây buông cũng đang bị cao su lấn dần.

Ngày cuối cùng, chúng tôi chia tay nhau tại Gia An nơi có hồ Biển Lạc rộng hàng ngàn héc ta vào mùa mưa mà trong chuyến đi hai mươi năm trước nhà thơ Đinh Đình Chiến (Chi hội trưởng Chi hội VHNT Đức Linh) đã kịp khắc họa lại: “Mênh mông nước/ lững lơ trời/ chơi vơi …/ Biển Lạc.

Những ngày ngắn ngủi bên nhau đã qua nhanh, giờ đây đến lúc tôi lại chơi vơi, chơi vơi … với suy nghĩ không biết anh em văn nghệ sĩ sẽ viết gì về Tánh Linh, nghĩ gì về Tánh Linh trong những tác phẩm sắp tới của mình./.

       (trong ảnh là NH và La văn Tuân trong rừng cao su Suối Kiết đấy !)


Một chuyến đi ...

namhung 01 November, 2011 23:58 Thơ - Văn Nam Hưng Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Nghe anh em văn nghệ Bắc Bình rủ rê, tôi cũng muốn đi Hòa Thắng một lần cho biết nhưng một mình từ Tánh Linh ra thì ngại quá. Sáng hôm ấy uống cà phê ở Phan Thiết may sao gặp Dụng Văn Duy, sự lưỡng lự ban đầu nhạt hẳn rồi biến mất khi thấy Duy tỏ ý đã sẳn sàng, thế là ok ngay.

Chúng tôi đến Hòa Thắng trời đã bắt đầu nắng gắt, vội vả chào nhau ở trụ sở Ủy ban xã là lên đường ngay…

Từ cơ quan ra theo đường lộ trải nhựa đi một đoạn là rẻ phải với con đường cấp phối vừa mới mở đâm thẳng ra hướng biển. Xe chạy mãi miết giữa nắng và gió đặc trưng của vùng cực Nam Trung bộ, thỉnh thoảng một cơn lốc cuốn bụi mù mịt, cát phả ràn rạt vào kính xe. Hết dốc đồi lại động cát, những động cát như dài mãi đến mút tầm mắt, chạy mãi, chạy miết mà chẳng thấy dấu hiệu gì là đích đến trong khi chiếc xe dẫn đường cứ lúc ẩn lúc hiện dưới đám bụi mù và làn nắng rưng rưng đến nhức mắt. Tôi than thở với người bạn đường duy nhất lúc này là Dụng Văn Duy rằng đường xấu, mặt đường lởm chởm đá, thỉnh thoảng lại khuyết hẳn vào do nước xói… thật nguy hiểm. Tuy không nói ra nhưng tôi hiểu Duy chia sẻ với tôi điều này và có vẻ như cả hai đã bắt đầu thấy hối hận vì đã trót đi. Không biết ngoài kia có gì mà phải cất công đi xa dữ vậy, giờ có muốn quay về cũng không xong nên đành liều vậy. Tôi dấn ga quyết liệt bám theo hai chiếc xe trước giờ chỉ thấp thoáng sau hai đám bụi tung mù… Đúng là như vượt qua sa mạc bởi suốt chặng đường chẳng gặp chiếc xe nào, cũng chẳng gặp ai. Gần đến biển thì gặp một con đường cắt ngang, chúng tôi rẻ trái và … hết đường. Mừng húm. Tôi bung ra khỏi xe, nhìn ngược lại con đường xa ngút ngát giữa sa mạc mênh mông cát trắng đầy nắng gió để tự “đánh giá thành tích” của mình cùng chiếc bờ rô 205 đã gắn bó gần 5 năm qua. Đích đến là đỉnh đồi cách nơi đổ xe một quãng, tôi cố thu vào tầm mắt tất cả cảnh quan nơi đây như một cách bất đắc dĩ để “lấy lại vốn”. Quả thật chúng tôi đã không uổng công khi phải vượt qua mấy động cát để đến đây.

Đứng trên đỉnh đồi gió lộng, nhìn xuống biển Vũng Môn phẳng lặng đến nao lòng. Mặt biển lặng với những đường viền phao lưới đánh cá ghi dấu sự hiện hữu của con người, xa xa là những chiếc thuyền như điểm xuyết thêm cho vẻ đẹp tự nhiên của vùng biển. Sát mép nước là một sườn đồi thấp, cỏ mịn như sân gôn. Một túp lều con đơn sơ nhưng lại là điểm nhấn cho bãi cỏ xanh mượt này, mấy chú bò vàng  nhẩn nha kiếm ăn dưới trời nắng gắt… Khung cảnh tự nhiên với bố cục chặt chẽ hệt như một bức tranh mà tác giả đã dụng công bài trí, sắp đặt. Thật tuyệt vời !

 

Nắng vẫn hầm hập như nung đốt, như muốn vo viên con người lại, may nhờ gió ào ạt xua bớt đi cái nóng và cũng xua tan đi sự mệt nhọc (hay bực dọc) trong suốt chặng đường dài. Trước biển tôi như thấy mình nhỏ lại, trong gió tôi thấy mình chênh chao. Những ngọn gió trên cao như muốn kéo ta về phía biển, nhưng cái nắng mênh mang phía những động cát lại nhắc nhở chặng đường về. May quá, gặp Tam Mỹ chớp cho mấy pô ảnh để ghi dấu nơi này và vội vàng xuống núi…

Trên đường về tôi nói với Duy ước gì mình có thể dừng lại để chụp mấy bức ảnh cảnh vượt qua “sa mạc” này, nhưng một điều hết sức thú vị là khi về đến Bàu Trắng tôi được anh Lâm Khải cho xem mấy tấm ảnh anh đã chụp đoàn đi. Cám ơn anh Lâm Khải nhiều lắm lắm và… vậy là tôi có cớ để khoe trên blogs đã “mốc xì” đây rồi. Mời các bạn cùng chia sẻ nhé.

Cám ơn các bạn đã ghé thăm!

 


Hoài niệm mùa gặt

namhung 13 January, 2011 20:35 Thơ - Văn Nam Hưng Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

Mùa gặt đi qua - cánh đồng trơ lại cuống rạ. Những chiếc xe tải lại trùm kín bạt ngất nghễu chở rơm đi. Tôi tiếc cái cảm giác ngây ngây - buồn buồn khi ngập trong làn khói đốt đồng thuở nào.

Ngày xưa, mà cũng không hẳn là xưa lắm, khi mà lúa mùa còn phổ biến chứ chưa làm lúa cao sản như bây giờ. Lúa trổ cao ngang ngực, thợ gặt lúa chỉ đứng hơi khom người một chút là cắt được, chứ không phải khom gập người hay phải ngồi cắt lúa như những năm sau này. Ruộng gặt rồi mà gốc rạ còn cao quá gối, đi vướng cẳng chân. Những đống rơm cao vương đầy mặt ruộng, sợ không kịp ải vào vụ tới nên phải đốt đi. Những vồng rơm, ụ khói vương khắp mặt đồng. Nhìn xa trông như những lớp mây bồng bềnh, la đà che phủ những rặng tre , thấp thoáng xóm làng.

Những chiếc xe trâu đâu đó như lại chui ra từ những đám mây, từ bồng bềnh khói tỏa. Tiếng lanh canh, lách cách của xe trâu như tiếng vọng mở đường - nghe tiếng khua lạch cạch mới thấy ngúc ngoắc đôi cặp sừng và vòng bánh xe niềng sắt, căm gỗ cao quá đầu người. Những bao lúa chỉ xanh may miệng căng tròn xếp cao chất ngất, ngập cả thùng xe, không còn thấy cả người đánh xe. Mỗi bao lúa ước chừng non một tạ, cả xe trâu hơn cả tấn lúa ấy vậy mà cứ thong thả, đủng đỉnh như đi chơi. Những chú trâu kéo xe nhởn nhơ vừa đi vừa nhai lại, đôi lúc lại còn vờn nhau gõ sừng lộp cộp vào ách xe làm "bác tài" phải vung roi lên dọa mới chịu yên. Lái xe trâu kể ra cũng ngộ, roi mây thiệt dài nhưng chẳng mấy khi phải đánh trâu, người điều khiển chỉ huơ roi để nghe tiếng gió rít vun vút là trâu ta thoan thắt đi... Chiều về, phía sau xe bao giờ cũng là toán thợ gặt với nón lá, liềm hái và gùi hoặc giỏ đựng cơm nước bới theo cho cả ngày ngoài đồng.

Mùa gặt bao giờ cũng là mùa vui rộn rã, trước kia cứ theo lúa mùa, gặt xong là ăn Tết nên kéo theo cái háo hức vào mùa là vậy.

Lâu lắm rồi tôi không có dịp ra ruộng vào mùa gặt, giờ trở lại thấy rưng rưng một nỗi hoài cảm. Tiếng máy tuốt lúa xành xạch thay cho tiếng đập bồ thình thịch, những thân rạ bắn ra thành từng vồng vui mắt nhưng sao thấy vắng tiếng người. Xe máy cày kéo rơmooc đã thay xe trâu băng băng rẽ lối, không như cộ trâu thong thả ngày nào. Cơ giới hóa nông nghiệp giúp giải phóng sức lao động con người và cũng vì thế nhịp sống hối hả tất bật cũng đi vào từng nếp nhà, từng ngõ xóm.

Mùa gặt lại về, mùa giáp Tết lại đến nhưng cái cảm giác nôn nao của mùa gặt trước đã phai đi ít nhiều. Hôm nay đi trên những con đường mới phẳng phiu lại thèm nghe tiếng lạch cạch, lanh canh của những chuyến xe trâu thuở nào. Đôi khi nghĩ cũng thật lạ, mừng cho quê hương đổi mới nhưng lại cứ hoài niệm về ngày xưa...


Gia Huynh - mùa cao su thay lá

namhung 17 December, 2010 17:35 Thơ - Văn Nam Hưng Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Em có về Gia Huynh mùa cao su thay lá

Những con đường vừa quen, vừa lạ

Đã nhuốm màu đất đỏ, nhựa non

Những đồi xuân mây mẩy căng tròn

Đang ấp ủ những mầm xanh trong đất

Lá khô vỡ, dấu chân người còn - mất

Tiếng chim gù vắng lặng giữa thinh không

Ngày em về bên chồng

Bỏ cội dầu loang, lá cò ke quyện mùi khối đắng

Miệng dầu khô, chai cục đóng khắp rừng

Nay quê hương có thêm rừng mới

Những hàng cây thẳng tắp

Đón bình minh

Em có về Gia Huynh mùa cao su thay lá

Nhắn dùm anh rừng Bà Tá, suối Cù Mi

Có nhớ Bàu Quay, Bàu Chồn, Bàu Cát

Những trưa hè rát mặt nắng chang chang

Chờ ru mát ngọn gió chiều Biển Lạc

Bến thuyền đầy ta lại ngóng người qua

Em có về

               ...mùa thay lá

                                      mùa xa ...


Thời gian

namhung 16 December, 2010 16:05 Góc bạn bè Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

Tôi dự định sẽ viết những dòng này vào ngày 15 tháng 12 năm 2010, ngày tôi gặp lại những người quen nhưng không thể nhận ra được bởi nét thời gian đã tàn phai đến mức không thể ngờ được. Thế nhưng chỉ "lần lửa" do dự  một chút, việc định làm đã không thực hiện được đúng hẹn bởi bây giờ đã là 0 giờ của ngày 16/12/2010 rồi.

Thời gian nhanh đến không ngờ, lúc nhỏ tôi vẫn ra rả đọc bài học thuộc lòng "thời giờ ngựa chạy tên bay/ hết trưa là tối hết ngày là đêm..." nhưng mãi đến hơn 30 năm sau mới giật mình, ôi sao mà nhanh thế !

Những gì đang diễn ra hôm nay rồi sẽ trôi theo thời gian thành quá khứ, thành kỷ niệm, thành dĩ vãng, thành ký ức... và sẽ không bao giờ trở lại nữa, điều đó là hiển nhiên nhưng cũng thật đáng tiếc. Sáng nay đi đám cưới, có một cụ đến mời nâng ly. Cụ già nâng ly bia đến ngay sau lưng tôi và vịn vai rất thân mật, mời cả bàn "dzô trăm phần trăm". Trước sự nhiệt tình, vui vẻ cởi mở một cách rất chân tình của người mời, mặc dù rất mệt nhưng tôi nghĩ mình không thể từ chối được. Nào, ta cùng nâng ly và làm hết nước trong ly, đá để lại. Đây cũng coi như một cách để kiểm tra sức khỏe vậy. Tuy đã cao tuổi (là tôi đoán thế) nhưng giọng của cụ rất khỏe, trầm và ấm rất lôi cuốn. Dạ, ly cháu không đá, năm mươi phần trăm thôi nghe chú. Cụ già vui vẻ dốc cạn ly bia và vỗ vỗ vai tôi ra chiều thông cảm lắm, kiểu như không có chi, chú mày cứ yên tâm già này chỉ khấy động phong trào cho vui thôi, uống sao cũng được, đây không chấp. Khi cụ trở lại bàn mình, tôi cứ nhìn mãi mà không thể đoán nổi rằng đã gặp ở đâu rồi, bèn hỏi người kế bên cái ông hồi nãy mời mình là ai vậy. Anh Nhưng đó. Ôi lạy Chúa, anh Nhưng sao tôi không thể nhận ra nổi, ngày ấy tôi vẫn gọi anh là anh một cách thoải mái và tự tin mặc dù anh lớn hơn tôi cả chục tuổi, nhưng sao bây giờ ... Thời gian đã khắc đậm dấu ấn lên gương mặt, dáng đi của anh đến mức không thể nhận ra nổi, tôi thầm trách mình và áy náy suốt buổi tiệc cưới.

Tan tiệc tôi ra bãi lấy xe, những người phụ nữ hình như cũng đang ngồi chờ ai đó trong khoảng không còn lại của rạp cưới. Ở đây tôi tình cờ gặp lại người quen cũ và thêm một lần nữa choáng váng. Cô gái ngày xưa tròn lẳng, gương mặt ưa nhìn là thế với người phụ nữ luống, gương mặt khắc khổ và thân hình gầy gò, tiều tụy đang đối diện tôi không thể là một được. Vâng, không thể như thế được, nhưng sự thật là thế - chính người phụ nữ ấy đã xác nhận "Bình đây mà".

Tôi ra về trong miên man suy tư, thời gian thời gian... Lại giật mình khi nghe giọng hát đã nhừa nhựa từ trong đám cưới vọng ra "... gặp lại em, em vẫn như xưa" thật là hài hước. Tự nhiên một ý nghĩ thôi thúc tôi phải viết, viết để ghi lại những câu chuyện có thể là vớ vẫn của hôm nay nhưng biết đâu sẽ là điều thú vị cho vài năm sau khi ngồi buồn đọc lại.


sự hoàn hảo

namhung 16 December, 2010 16:01 Linh tinh - Khác Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

"Chúng ta không cần một thỏa thuận cuối cùng về tất cả các vấn đề, nhưng chúng ta cần đạt được sự tiến triển trên tất cả các mặt trận. Chúng ta không thể để cho sự hoàn hảo trở thành kẻ thù của thỏa thuận ấy."
Tổng thư kí LHQ Ban Ki Moon đã phát biểu như thế vào đêm 7/12/2010 tại Cancun - Mexico.


Gia Huynh - Mùa cao su thay la

namhung 26 February, 2010 13:30 Nam Hưng tự bạch Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Em có về Gia Huynh mùa cao su thay lá


không đề

namhung 29 November, 2008 14:55 Thơ - Văn Nam Hưng Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

Biển La Gi chiều nay không gió

Sao sóng gào từng đợt không thôi

Đêm nay cũng như đêm nào đó

Rượu âm thầm trút cạn chén mồ côi.


           Ba thằng thi sĩ lại về ôm chân sóng

Để một thằng vất vưởng phía chân mây

Lại "đàm đạo" về cõi này cõi khác

Còn cõi nào cho những cơn say


           "Đời mấy khi hai người uống rượu"

 Chúng nó ba thằng hú hí gọi là vui

 Đêm trở lại một mình ta lầm lũi

 Phía ngày xa ngất ngưỡng bạn vui cười.


 


TÔI LẠI VỀ QUÁN GIÓ

namhung 25 July, 2008 13:10 Thơ - Văn Nam Hưng Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

(nhân đọc Quán Gió của Đa Mi)

Nghe lòng mình rủ rê tôi lại về Quán Gió
Những mong manh sợi khói thuốc lên trời
Cành phượng gãy trơ ra xương khấc
Gió lại về đâu còn lá để rơi
Những cọng gân xanh run lên rờn rợn
Khép nép xưa tôi tìm lại chỗ ngồi
Chị chủ quán chẳng thấy quen hay lạ
Rồi hình như ... cũng thổn thức bồi hồi.


Khi gai mây xuyên thủng gót chân dày

namhung 11 July, 2008 08:03 Thơ - Văn Nam Hưng Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
(Gót chân chai sạm cứ nghĩ mình từng trải)


Khi cao su di cư vào vùng đất mới
Những bằng lăng, sao sến lui dần
Nhường chỗ cho những bụi mầm công nghiệp 
Thị trường bập bềnh đâu phải dễ ăn (Xem tiếp)

Ưu tư

namhung 13 June, 2008 12:43 Thơ - Văn Nam Hưng Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Loay hoay đếm hoài sợi bạc

          Tiếc từng khoảnh khắc thời gian.

Quà xưa

namhung 24 May, 2008 13:10 Thơ - Văn Nam Hưng Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

  Mỗi bước đi gập ghềnh khúc khuỷu

Nghe thanh âm xốc xếch nhiều chiều

Qua hết nửa cuộc đời ta mới hiểu

Chuyện ân tình nặng nợ biết bao nhiêu

Món quà xưa em dấu trong ngăn cặp

Nay trở về lấm láp bụi thời gian

Ta lần hồi tìm trong dĩ vãng

Chút ân tình trong ánh chiều rơi

Chuyện ngày xưa, chuyện của tuổi lên mười

Cứ len vào chuyện ngày nay những khi tất bật

Và hôm nay trên dòng đời xuôi ngược

Mệt mỏi đến tận cùng chợt nhớ món quà xưa

Em của tôi vẫn hồn nhiên như thể

Hồn nhiên hơn cả lúc tuổi lên mười ...


Mơ hồ một tiếng đàn buông

namhung 22 March, 2008 05:30 Thơ - Văn Nam Hưng Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
Mơ hồ một tiếng đàn buông
Thanh âm chập chùng rưng rức
Ve sầu ran ran ký ức
Đẫm buồn màu nắng rưng rưng

Đi qua ngày dài tháng rộng
Chẳng qua được hết nỗi buồn
Ngày dài canh khuya thao thức
Mơ hồ một tiếng đàn buông

Ve sầu ran ran gọi bạn
Giọng buồn như tiếng thở than
Rào rào trưa ngày đổ lửa
Âm âm vọng đến đêm dài

Trường xưa chỉ là ký ức
Tranh tre đâu dáng hình hài
Ta cất tiếng ngày gọi bạn
Lạc vào nắng gió giêng hai.

Trưa nằm nghe thác đổ

namhung 18 March, 2008 19:37 Thơ - Văn Nam Hưng Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Ta là dòng thác đổ

Hay ngọn gió đi hoang

Là hải âu bay đầu ngọn sóng

Hay cát biển vo viên mấy kiếp dã tràng

Trưa tỉnh lặng nằm bên chân thác

Nghe âm âm từ tiền kiếp vọng về

Qua mấy bận luân hồi sinh tử

Để được về sống giữa trần gian

Đời trôi mãi như ngàn con thác đổ

Ta chỉ là bong bóng nước vỡ tan …


1 2 3  Sau»

Powered by Vnweblogs
© 2007 - Design by Omar Romero (all rights reserved)